Gundogan Và Những Tâm Sự Chưa Từng Kể

Gundogan Và Những Tâm Sự Chưa Từng Kể - kubet79.co

Lược dịch từ bài “I Have Some Things I’d Like to Say” của chính Gundogan trên The Players’ Tribune.

🔴 Tỷ Lệ Bóng Đá Kèo Nhà Cái

Soi Kèo Bóng Đá Hôm Nay 

Tình Yêu Với Champions League

Tôi chỉ muốn bắt đầu bằng việc nói rằng tôi yêu Champions League đến nhường nào và không phải tất cả chúng ta đều vậy sao? Với bản thân tôi, đó luôn là giải đấu hấp dẫn nhất thế giới. Chiếc cúp cùng bài hát đã gợi nhớ rất nhiều về tuổi thơ của tôi.

Thay mặt những người cùng thế hệ, tôi phải nói rằng Champions League đầu những năm 2000 thật đặc biệt, nhất là đối với những đứa trẻ đến từ các gia đình nhập cư như tôi. Cả gia đình tôi đều là người hâm mộ Galatasaray, ngoại trừ mẹ – bà là người Fenerbahçe. Khi lên 9, cả gia đình tôi cùng nhau xem trận chung kết. Khi chứng kiến CLB mình yêu thích đánh bại Arsenal trên chấm phạt đền thì chú Ilhan, người hơn tôi sáu tuổi đã thực sự khóc như một đứa trẻ.

Bạn sẽ không thể tưởng tượng việc được thi đấu và giành chiến thắng Champions League có ý nghĩa gì với tôi đâu. Nó vượt qua cả tình yêu thông thường đối với một điều gì đó.

Sự Nghiệp Thuở Thơ Ấu

Tôi muốn chia sẻ một số suy nghĩ này với các bạn ở đây. Bởi vì tôi có cảm giác như nhiều người nghĩ rằng những cầu thủ bóng đá sống những cuộc đời hoàn hảo. Họ lúc nào cũng ở trong một loại bong bóng hạnh phúc không bao giờ bị vỡ. Nhưng điều đó thực sự không phải như vậy.

Tôi đã không gặp gia đình trong hơn tám tháng nay. Trong khi bạn bè thân thiết đều ở xa. Tất nhiên, một phần của điều đó là do đại dịch. Nhưng thành thật mà nói, tôi đã cảm thấy cô đơn trong suốt sự nghiệp của mình từ hồi còn 18 tuổi. Là một cầu thủ, tôi nghĩ rằng cảm giác đó khó tránh khỏi.

Khi lên 8, tôi phát hiện ra sự nghiệp cầu thủ thật tàn nhẫn. Lúc ấy, tôi vừa đạt được ước mơ của mọi đứa trẻ ở Gelsenkirchen khi giành một suất ở học viện Schalke 04. Tôi đã rất tự hào. Chỉ cần được khoác chiếc áo có huy hiệu đã cảm thấy tuyệt vời. Nhưng bạn chỉ được giữ lại khi thi đấu tốt trong vòng một năm đầu thử thách. May mắn thay, tôi đã an toàn trong một năm.

Sau đó, tôi bắt đầu gặp vấn đề với mắt cá chân của mình. Tôi đã đến gặp bác sĩ và ông ấy bảo tôi phải dừng chơi bóng trong sáu tháng. Lúc ấy, đi bộ chứ đừng nói đến chơi bóng. Khi mùa giải kết thúc, Schalke đã để tôi ra đi.

Lúc đó, tôi cảm thấy như thể giấc mơ cùng sự nghiệp cầu thủ của tôi đã kết thúc.Tôi trở về nhà để chơi với bạn bè cho một đội bóng địa phương. Tôi chỉ muốn vui vẻ trở lại. Ba năm sau, bố mẹ tôi nhận được cuộc gọi. Schalke muốn tôi trở lại. Tôi đáp, “Nói với họ là không. Tôi không đi vì nỗi đau vẫn còn nguyên.”

Nỗi Ám Ảnh Về Trường Học

Việc bị CLB vùng Ruhr từ chối là lần đầu tiên tôi cảm thấy thực sự rất đau. Dù sao đi nữa, bố mẹ tôi cũng chưa bao giờ thúc ép tôi đến Schalke. Họ chỉ muốn tôi học tốt ở trường. Tôi vẫn gặp ác mộng về trường học.

Cả cha mẹ tôi đều chưa học xong. Mẹ tôi là đầu bếp trong một nhà hàng, còn bố tôi là tài xế xe tải cho một công ty bia. Họ chưa bao giờ được học hành để có được công việc lương cao. Vì vậy, khi tôi và anh trai tôi bắt đầu đi học, họ muốn đảm bảo rằng chúng tôi đã tận dụng tối đa. Nhưng khi tôi bắt đầu dành nhiều thời gian hơn cho bóng đá, điểm số của tôi trở nên tồi tệ hơn. Tôi đã phải thực sự chiến đấu để có được bằng cấp. Nỗi sợ hãi về việc thi trượt bao trùm lấy tôi như một đám mây đen.

Nói rõ hơn, bố mẹ tôi đã làm rất tốt công việc nuôi dạy tôi và anh trai, Ilker. Nhưng tôi đã học quá nhiều nên hầu như không có thời gian cho việc gì khác. Rất nhiều đứa trẻ có ước mơ sẽ trở thành một cầu thủ bóng đá. Nhưng tôi chưa bao giờ chú tâm vào nó. Tôi còn có rất nhiều kỳ thi để vượt qua. Và với tôi, bóng đá lúc ấy chỉ là một điều gì đó thú vị bên lề.

Rất nhiều đứa trẻ có ước mơ sẽ trở thành một cầu thủ bóng đá. Nhưng gundogan chưa bao giờ chú tâm vào nó.

Bước Đầu Trở Thành Cầu Thủ Chuyên Nghiệp

Lần đầu tiên tôi nghiêm túc nghĩ về việc trở thành cầu thủ chuyên nghiệp là khi 17 tuổi. Tôi đã tham gia đội bóng của Bochum trong giai đoạn đầu mùa giải. Đây là lần đầu tiên tôi tham gia một đội chuyên nghiệp trong một thời gian dài. Tôi đã chơi trong hai trận giao hữu: Ghi bàn trong một trận và kiến ​​tạo trong trận còn lại. Khoảng sáu tháng sau, thời điểm đó đã đến: Tôi rời nhà để ký hợp đồng chuyên nghiệp với Nürnberg.

Điều đầu tiên bạn nhận ra là bạn phải rời xa gia đình và bạn bè. Hãy tưởng tượng cậu bé này đã sống cả đời ở cùng một thành phố, gần với bố mẹ, anh trai và anh em họ của mình, và bây giờ cậu phải đi xa 450km để sống một mình.

Cậu ấy thực sự cô đơn. Sau đó, cậu phải bước lên môi trường cao cấp hơn, một thế giới hoàn toàn khác với bóng đá trẻ. Cậu đã bị thương sau hai tuần. Sau đó, cậu lại cảm thấy thất vọng với những cầu thủ lớn tuổi, bởi vì họ đơn giản là sai về nhiều thứ. Nhưng sự giáo dục Thổ Nhĩ Kỳ đã bảo cậu không được thiếu tôn trọng những người lớn tuổi. Vì vậy mọi thứ đều được giữ im lặng. Đó là tôi ở Nürnberg và cũng là một cú shock lớn với bản thân.

Hồi đó, tôi thực sự nhớ rất biết ơn vì Schalke đã từ chối mình. Nhờ đó, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng cho chặng đường tiếp theo. Cuối cùng, điều đó đã giúp tôi bứt phá tại Nürnberg và có hai mùa giải thành công ở đó. Tôi nghĩ, bạn càng đi lâu trong cuộc đời trước khi phải chịu một bước lùi thì càng khó xử lý.

Chuyển Đến Man City

Đến năm 2016, tôi đã ở Dortmund được gần năm năm và tôi cảm thấy bế tắc. Tôi cần một thử thách mới. Tôi có thể đã chờ đợi hết hợp đồng nhưng đó không phải là con người của mình.

Tôi biết rằng tôi phải thay đổi điều gì đó. Sau đó vào tháng Hai, Pep Guardiola cho biết ông sẽ rời Bayern Munich để dẫn dắt Manchester City. Hãy tưởng tượng xem sẽ như thế nào khi chơi cho Pep. Tôi đã yêu Barcelona của ông ấy, đó là đội bóng tốt nhất đối với tôi từ trước đến nay. Và mỗi khi tôi đối đầu với Bayern đều thật khó khăn. Bạn dành 90 phút để theo đuổi quả bóng và bạn không hiểu tại sao. Nó giống như có một ma trận ở đó mà bạn không thể nhìn thấy.

Và rồi giấc mơ của tôi thành sự thật khi Pep đến gặp tôi. Thay vì hỏi về chiến thuật, những kế hoạch tuyệt vời của ông ấy dành cho Man City thì tôi lại buộc miệng hỏi một câu hết sức ngớ ngẩn: “Ông thật sự cần tôi à?”. Tôi cần nghe điều đó trực tiếp từ ông ấy dù rằng bản thân đã biết câu trả lời.

Tôi và Pep đã làm việc cùng nhau được 5 năm và chúng tôi rất hiểu nhau. Ngay cả khi tôi bị đứt dây chằng chéo trước vào tháng 12 năm 2016 và phải nghỉ thi đấu 8 tháng. Ông ấy không hề nghi ngờ gì về việc tôi sẽ phục hồi được phong độ tốt nhất.

Và rồi giấc mơ của Gundogan thành sự thật khi Pep đến gặp anh

Về Pep Guardiola

Tôi nhớ một lần khi đang đi chơi với một người bạn và chợt nhớ ra hôm ấy là sinh nhật của Pep. Vì vậy, bạn tôi đề nghị mua quà tặng cho ông ấy. Pep thực sự là hàng xóm của tôi ở Manchester. Vì vậy, chúng tôi đã mua một chai sâm panh và bạn tôi viết cho ông ấy một tấm thiệp bằng tiếng Tây Ban Nha. Sau đó, người bạn này đã thay tôi tặng Pep và anh ấy bảo rằng HLV của tôi đã rất vui.

Sau đó, chúng tôi đã quay trở về nhà để tận hưởng một bộ phim. Khoảng nửa giờ sau, có tiếng gõ cửa. Tôi đã tự hỏi: “Thằng khốn nào lại gõ cửa giờ này nhỉ?”. Tôi nghĩ bạn tôi đã gọi pizza hay gì đó. Bạn tôi đã mở cửa, và đó là Pep!

Ông ấy hỏi, “Gundo ở đâu?” (Ông ta thường hay gọi tôi là Gundo). Cả hai chúng tôi đều thực sự ngạc nhiên, bởi vì Pep là một người khá kín tiếng trong đời sống riêng tư. Chúng tôi đã nhìn thấy ông ấy xung quanh trong thang máy và mọi nơi nhưng chưa bao giờ ở trong căn hộ của tôi. Ông ta đã mang theo chai sâm panh và ba cái ly. Cuối cùng thì Pep đã ở lại khoảng một giờ đồng hồ chỉ để thư giãn.

Nó nhắc nhở tôi rằng, mặc dù chúng tôi chơi bóng nhưng nghề này cũng là về con người. Bạn biết không? Khi tôi kết thúc sự nghiệp của mình, điều tôi sẽ nhớ nhất là những người tôi đã chia sẻ cùng. Tôi đoán bạn cũng có thể nói điều tương tự về cuộc sống.

Kết Luận

Bất kể điều gì xảy ra ở Champions League, tôi vẫn rất hạnh phúc với sự nghiệp của mình. Bởi tôi đã đạt được giấc mơ từ thuở bé của mình. Tôi vẫn nhớ cái ngày nó xảy ra với tôi. Khi ấy, tôi 18 tuổi và đang ngồi trong sân trường với bạn bè trong giờ nghỉ trưa. Lúc ấy, ông chú IIhan đến và thông báo CLB Nürnberg đã đề nghị một bản hợp đồng.

Tôi còn hỏi ông chú rằng liệu điều đó có phải là sự thật không. Và đúng như vậy, ông ấy không nói đùa. Chúng tôi vào trong để nói với hiệu trưởng rằng tôi sắp rời trường.

Ngày hôm sau, chúng tôi thức dậy lúc 5 giờ sáng để lái xe đến Nuremberg. Tôi chào tạm biệt bố mẹ. Tôi đang rời khỏi nhà. Tất cả những gì tôi có thể nghĩ là: ”Điều này sẽ thật tuyệt vời!”

Tôi rất vui, vì hóa ra khi ấy bản thân mình đã đúng, và bây giờ tôi đang sống trọn với đam mê bóng đá cùng tình yêu Champions League.

Kubet79.co tổng hợp


✨ Tuyển tập Bí kíp cá cược bóng đá hay nhất

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Đăng Ký KU Casino
Nhận 128K

* Áp dụng HV nạp lần đầu từ 1000 điểm

Đăng Ký Chỉ Bằng Số Zalo
  • Date Format: DD slash MM slash YYYY
  • :
close-link